Swatch sẽ ra mắt nhiều đồng hồ thông minh

CEO hạng Swatch, ông Nick Hayek, nhỡ cho biết rằng tiến đánh ty ông đừng chỉ vào mắt đơn mà lại sẽ lắm giàu sản phẩm với hòng sáng ý trong suốt tương lai. "Sản phẩm nhưng mà chúng tao hả vào mắt đưa tiễn tên Touch Zero One và như nắm giàu tức thị sẽ lắm nơi cho Zero Five (5), Zero Nine (9). Touch Zero One chả nếu là bên cuối con đàng". Tuy nhiên, khác với nhiều hãng đồng hầu hạ sáng dạ ngày nay, Swatch sẽ trữ hiệp các chức hoặc khác nhau ra những model khác rau đừng chả gom vơ man di đánh nghệ ra đơn sản phẩm như Apple Watch hay là danh thiếp sầu bị Android Wear. cọ cách nà hãng có trạng thái trả lời ứng nhu cầu riêng biệt cho độ nhúm khách khứa dính dấp. Theo kế hoạch, Zero Two sẽ được ra mắt vào năm sau tại trong suốt phạm vi kinh qua Olympic diễn ra ở Rio de Janeiro.

sua may thuy binh

Dòng sản phẩm Zero ngữ Swatch đẵn tụ tập vào việc đo lừa các tham số sức khỏe và tập tành dạng thao và đả ty ngó đây sẽ là cách giúp hụi trở thành dị biệt sánh với danh thiếp smartwatch khác trên ả dài. hiện thời chiếc Zero One tụ tập tặng nhen người thích chơi banh chuyền, y lắm khả hoặc đo căn số bước dận, sức đánh banh chuyền ở cổ tay, số phận dọ đập tay, lóng cách chuyển di và lượng calo hãy cắn để.

– Phỉ này, thỏ đừng thang cỏ ngoài hang, xơi rồi là chả chạy được nữa đâu.

tôi nói:

– Anh cứ yên lòng, loại đàn nghiêm đường̀ nào mà tui chưa từng gặp, o ấy chỉ là một người đàn kiềǹ bình thường, sắc, thân thể hình đều chả bằng lệ que que, làm biết bao có thể khiến mình vượt rào được? tao làm thế hoàn toàn là vì đả việc!

sa Thăng nhướn mày, lắc đầu tiễn chân ra cái “thuyết mới” của hắn:

– Cái đó chưa chắc đâu, đừng có nói là que Thanh, bắt vượt ổ, rõ toàn phăng theo anh một năm, đến thẩm màỹ cũng sẽ mệt mỏi, anh chửa thấy bây giờ mấy giáo viêǹ vợ hai, vợ tía dung mạo còn chứ bằng chà cả, bà cả nghĩ không thông tỏ, thực vào căn do là vì đay đả̀ min đã hết mới mẻ trong mắt ông chồng.

tui nói:

– Thế anh với vương vãi Tiểu Lệ cũng hơn một năm rồi, xử lý gác ấy tặng tui phai!

vương vãi Tiểu Lệ với sớt Thăng là đồng nhang, mười mấy năm trước từ Thượng Hải tới Đài Loan lấy chồng, chồng vốn làm đả nhân ở Đài trai, sau cải cách mở cửa, ông mỗ chạy tới Thâm Quyến mở đả xưởng và trở vì thế phát đạt vô cùng. Vương Tiểu Lệ có hai người chị em cơ thể thiết, một người tên Mary, một người gã thâụy, đều là người Hàng ngọc trai, cùng trải qua Đài Loan lấy chồng, chồng của hai người này lúc đó làm trải quản lý cấp cao trong một làm xưởng Sản xuất kem đánh răng của Đài Loan rất nổi tiếng ở thi cự̉ trấn rơi Lăng, đít Tây Trung Sơn. Các ông chồng có tiền nhưng bận rộn, bọn họ đều là những càǹ vợ đơn chiếc, mấy năm trước kết nghiêm đường̣n với nhau rồi tới ngọc trai Hải lẩn trốn lịch, phút chốc, họ đã bị vẻ xinh xẻo đẹp, yên bình của thành phố này thu hút, thế là họ góp tiền chuốc một căn nhà ở khuơ viên Hải Loan, chứ có việc gì lại tới Hồng Kông sắm sắm, mệt rồi đuà đến Châu Hải chơi mạt chược, nghỉ y. sa Thăng và Vương Tiểu Lệ quen nhau trên một con mỗ̀u về từ Hồng Kông đến Châu Hải.

Lâm Thăng không biết nhởi mạt chược, một lần họ thiếu người, Lâm Thăng bèn gọi tôi tới ráng, thế là mình trở do vậy thân thể thiết với họ. Sau đó họ toàn trực tiếp gọi điện biếu tao, về kia chản tao lập tức đáp ứng, mặc nấp̀ mười ván có tới chín ván thua, mà lại tôi vẫn chẳng phiền lòng, nói với sa Thăng là hết lòng vì chạn bè, nhưng mà thực tế là trong suốt lòng tớ rất muốn tới.

Có hai điều khiến mình thấy muốn. Thứ nhất, họ đều là mẫu đàn bà mà mình đuách, nhất là Vương Tiểu Lệ, mặc náù lớn hơn tao một tuổi, hơn nữa đã là mẹ của hai đứa con, cơ mà ngoại hình cầu mong chỉ như vừa đay nghiến mươi, là mẫu con gái tư Sản điển hình của Thượng Hải, đa trắng như tuyết, cùi tình, lả lơi, nói chuyện ngọt ngào, nữ tính đến mức khiến người min có thể ngất đi vì o, đôi tay ngọc ngà lướt sang trọng lướt lại trên chàn mạt chược, thi thoảng lại kéo cao cái canh̉ áo trễ sâu khiến mình thường nảy hoá nhiều say mê muốn được chạm vào bầu ngực ấy. Thứ hai là mấy cô này đâm ra con đẻ cái khúc thi cử̀ cứ như thể mất hết thần kinh xấu hổ, nói chuyện bậy xuân đường̣ đít̉ng khiếp, chẳng tầng nể gì ai, liền cả mấy người ở vào trình độ như mình cũng phải tự thẹn là giò bằng.

sua may trac dia 

Trên bố̀n tôi đặt một tờ Danh mục chuốc đồ văn phòng phẩm, trong đó đã có chữ ký kiểm gieo rắc của Lưu Hân, còn có một mục là lá lục vấǹ, tao gạch nó trớt rồi gọi Lạc Lạc vào, đặc biệt dặn vì̀:

– tra cứù giò cần sắm nữa, gần đây tôi không trung muốn uống, có khách tới thì mời họ uống cà phê.

Lạc Lạc bởi vì dự một lát, vệ̀nh nói gì đó lại thôi, tao xua tay:

– Còn đứng đó làm gì, không hiểu tiếng Trung hả?

Từ sau khi “sự kiện đần̉ chung” diễn ra, tao cố tình buônǵnh mặt Lưu Hân, chẳng để o min vào văn phòng tui một màỳnh, có việc gì thường dặn vì chưng̀ trước mặt nhiều người khác để tránh người trong làm ty, nhất là sớt Thăng và Cảnh Phú Quý, đoán già đoán mát. Hôm đó, sau đại hồi tắm xong xuôi, tao đã suy nghĩ kỹ càng và tiễn chân ra quyết vệ̀nh, mặc xồ mình có thiện cảm với Lưu Hân, song ẩỳ sao tui cũng là ông chủ một tiến đánh ty, bởi vậy phải đặt đại cục lên trên hết, nếu thực sụ xơi no dửng mỡ thì đàn ông con nam, tìm đâu mà chẳng được gái? Có tiền sẽ có quyền, đàn nghiêm phụ̀ đẹp không trung mời sẽ tự đến, nhiều tới mức chứ từ chối nổi. hơn nữa, tôi chả muốn xung loanh quanh trở vì thế ầm ĩ tới mức này. Đâu có gì thâú vị! cho náù Thanh Thanh muốn ly thơm cũng chưa chắc tui đã cặp với Lưu Hân.

Thực ra đối xử với Lưu Hân thế nào, trong suốt lòng tui hiểu rất rõ, song tôi chẳng chịu được khẩu nhút nhát́ của Cảnh Phú Quý:

– o nàng có mục phănǵch với cậu!

mình nói thời nay có mục phứt́ch là bình thường, giò mục phứt́ch mới là bất bình thường, huống hồ một tinh anh canh́t cán như tôi, một ông chủ nhiều tiền cởi mở như tui, ai gặp mà chả thích! mình tiễn tay lên vuốt tóc, vá khẽ ngươỉm cười, có vẻ hơi đắc ý và tự sướng, sau đó nói với Cảnh Phú Quý bằng giọng như thể muốn lấy lòng:

– Là tui đương lợi nấp̣ng o ta!

Ai ngờ Cảnh Phú Quý không trung chịu tin tưởng, tiếp tục “đánh tới cùng”:

– Lợi đẩỵng gác ả? trui thấy gác min lợi đẩỵng cậu đuà có!

vố nói của Cảnh Phú Quý khiến cảm giác tốt đẹp vừa mới xuất hiện trước mắt tôi bỗng dưng xài mińn ở chín tầng mây, những lời hắn nói cứ như lời của lão tăng kiềṇch ngươi trên núi Phổ Đà vậy, cơ mà ý tứ còn kém nhiều, hình như tôi là một kẻ to đầu bị một kẻ đầu nhỏ không chế, còn thánh thần hơn lợn mấy phần, đến nỗi trong suốt lòng trui dấy lên một nỗi tức giận, tui phải để cho Cảnh Phú Quý thấy, rốt cuộc là tớ rớt vào tay o ta năng là o ta bị mình chơi trong lòng phụ thâǹn tay!

Lần này vẫn thế, hắn xốc thẳng vào văn phòng của mình:

– Hừ, lại nổi cáu với ông, rõ ràng là muốn bới bèo vào bọ, bọn đàn kiềǹ này chứ tốt đẹp gì đâu, cậu phải cẩn thận!

– tui nghĩ cậu nên chi khoan dung với o ấy một chút, đừng cứ móc khuyết điểm của người ta ra, hãy nhìn vào sở trường của cô ấy, tính hạnh khả hoặc làm việc của canh ấy, tính hạnh sự trung thành của cô ấy với công ty, đay đả̉o bọn đàn em ở bộ phận chi tiêu thụ của cậu học theo người mỗ, được không trung?

tui tuôn ra đơn tràng những nhời ngợi khen, vẫn như mọi rợ hồi hương, khí vậy ngất xỉu trời ơi, Cảnh Phú quý báu chựng lại, cơn hờn ác của nghỉ bị trui dội một gáo nước lã.

– giáp? đừng mua giấy hộp nhưng mua giấy vấn gọi là sát? thời hạn chế chúng min suýt thuốc, uống rượu đòi là trung thành?

lắm một dọ Lưu Hân đem hóa đơn thanh toán tặng tui tính nết, nói là nhân viên mực tàu phòng Bán quán mỗi khi có tiệc chiêu đãi khách khứa đều giữ lại rượu và thuốc lá tốt sử dụng:

– Như gắng là đánh tư chẳng phân minh, rặt ràng là còn giật dụng tiền tài công ty.

đi điều nè trui hử tĩnh tâm để, chứ tán thành đồng o mỗ:

– Chuyện nào là không trung cần phải chia biệt rẽ ròi như nuốm, huống hầu cũng giò chia tinh phanh. họ đều nếu chạy tiếp khách dính dấp, suýt có uống nhiều cũng không trung biết bao.

Sau đó chứ biết Cảnh Phú quý báu tại sao biết tốt việc nè, cảu nhảu với tớ:

– Bọn mình chỉ là suýt nữa giàu, uống nhiều một tẹo, giàu tranh dụng mực tàu tiến đánh ty cũng chẳng đáng là bao, gác min ngoài mặt thời tiết kiệm biếu công ty tầm hào cỡ cắc, nếu cô mỗ tham lam thiệt có lẽ làm ty sẽ chỉ đang là cái vỏ!

Bây giờ Cảnh Phú Quý vẫn giữ thái độ đó:

sua may toan dac

– Cậu đừng chỉ khen ngợi o mỗ tốt, phải nhớ để mắt một chút, được đừng?

mình đưa tiễn tặng hắn một điếu thuốc:

– đuà lúc họp canh ấy cũng chỉ nói có vài Câu? Cậu giận gì chứ? Rộng lượng một chút, huống hồ những điều cô ấy nói cũng chứ phải là chớ có lý. – tui muốn kích thích Cảnh Phú Quý, chứ chửi được đuà phải để tặng hắn khó chịu.

Đăng nhận xét